Làm sao để giao tiếp giỏi

Làm sao để giao tiếp giỏi

-Trong thời đại ngày nay, bất cứ làm công việc gì thì việc có nhiều các mối quan hệ sẽ giúp chúng ta rất nhiều, nó là một kênh trao và nhận thông tin rất hữu ích và đáng tin cậy, do vậy em nên cải thiện khả năng nói của mình và tích cực mở rộng các mối quan hệ (có chọn lọc), và có thể tham gia các khóa đào tạo về kỹ năng sống, kỹ năng mềm gì gì đó…
-Nôm na là thế này, lá số của mỗi người cũng tương tự như một chiếc xe được chế tạo sẵn, có đầy đủ các tính năng và công dụng trong hạn mức đã được quy định. Nhưng khi người ta mua xe về vẫn có thể độ lại để nâng cao một hoặc nhiều tính năng nào đó cho tốt hơn lên.
Trong cuộc sống cũng vậy, mình có thể thay đổi được định số của mình bằng cách thay đổi cách cư xử trong cuộc sống hiện tại, Ví dụ như: mỗi lần cãi nhau với ai đó xong, hãy ngỗi nghĩ lại xem tại sao mình lại cãi nhau vì điều đó, có cách nào không phải cãi nhau mà vẫn thể hiện được chính kiến của mình và làm cho người đối diện hiểu hay không, hầu như là khi cãi nhau mỗi người đều thể hiện cái “tôi” của mình hơi lớn thì phải. Từ mỗi lần ngồi suy nghĩ đó, chắc em sẽ rút ra được nhiều điều cho những lần trao đổi sau. Mỗi vấn đề thì mỗi người đều có cách hiểu khác nhau, có những điều em cho là đúng, nhưng người khác không hẳn cho là như vậy, cũng chẳng phải là họ sai mà là cách họ hiểu khác em, đôi khi cũng không thể bắt ép người khác nghĩ theo cách của mình. Nói chung là mọi mối quan hệ đều phụ thuộc rất lớn vào cách cư xử của mình, mình cư xử đúng thì sẽ luôn có một mối quan hệ tốt.
– Cung tử cũng không xấu lắm đâu em, chắc chỉ vất vả với đứa con đầu lòng thôi, rồi sau đó sẽ ổn và chắc là sẽ sinh được quý tử
-Anh muốn chia sẻ thêm với em một điều nữa: Về tích cách ít nói và không thích giao tiếp của em ấy
– Theo cách hiểu của Tử vi thì em có sao Cô Thần tại mệnh nên sẽ là một người như vậy
– Theo cách suy luận của cuộc sống: Những người như vậy thường là những người sống nội tâm, là người trung thực và rất chân thật, họ ngại phải nói những lời đưa đẩy và những điều không thật trong suy nghĩ của mình, hoặc cũng có thể là họ cảm thấy không an toàn trong các mối quan hệ mới…

Chính những điều ấy làm họ càng ngày càng trở lên thu mình hơn, sống khép kín hơn và là một trở ngại đáng kể trong cuộc sống hội nhập hiện tại

Khi anh còn trẻ, chắc cũng khoảng em bây giờ hoặc lớn hơn chút gì đó, anh cũng cực kỳ ngại giao tiếp, anh sợ đến chỗ đông người, sợ phải khen một ai đó, cũng chẳng muốn nói chuyện với ai nơi chốn đông người. Đó là một thói quen hình thành từ nhỏ khi anh ngại giao tiếp với mọi người, một phần cũng do tâm tính

Nhưng rồi từng ngày, từng ngày qua đi, các va vấp xã hội, các mối giao tiếp giữa người thân và đồng nghiệp cũng trở lên khó khăn, rồi cảm giác run run khi tiếp xúc với những tầng lớp lãnh đạo cao hơn, rồi khả năng diễn đạt không như mong muốn khi không thường xuyên nói chuyện và tiếp xúc khiến anh trở nên ngày càng tồi tệ

May thay, anh đã nhận ra được điều đó, và đã dần thay đổi mình, quá trình thay đổi của thực không thể nói rõ và quả thật cũng không hề dễ dàng, nhưng anh cũng có thể chắc chắn một điều là không phải là không làm được.

Một ví dụ rất đơn giản cho em thấy nhé: Quê anh là một vùng nông thôn, cũng còn lạc hậu, thời của anh ấy hầu như là chưa biết đến ngày sinh nhật, cũng chẳng quan tâm đến ngày 8/3 hay 20/10 là ngày gì nữa, thế nên hồi đó những ngày này thường đến cả Mẹ mình cũng còn không nói lời chúc mừng nữa. Rồi sau đó được ra xã hội văn minh hơn, rộng lớn hơn nhận thức được điều đó, nhưng muốn nói điều đó với Mẹ sao mà khó thế, cũng không phải là mình không muốn chúc mừng Mẹ, trong thâm tâm là rất muốn chứ, nhưng sao lại rất ngại nói ra – đó có lẽ là hậu quả của việc ít nói và ngại giao tiếp của anh từ nhỏ

Đó là những chuyện của ngày trước, anh bây giờ chắc chắn là đã khác, biết thể hiện sự quan tâm và chia sẻ mà không còn ngại ngần

Sau những năm tháng ấy, anh có vài đúc kết như sau:
1. Không thể thành công nếu giao tiếp không tốt, giao tiếp tốt giúp thể hiện được ý kiến của mình một cách tốt nhất, cũng như tham khảo được ý kiến của người khác một cách tốt nhất
2. Dứt bỏ cái tôi của bản thân và hòa vào cái chung của cộng đồng
3. Không nịnh nọt, nhưng cũng biết khen ngợi người khác trước những việc làm thành công của họ
4. Luôn tự tin vào kiến thức và hình thể của mình
– Về kiến thức: Luôn trau dồi chuyên môn, những hiểu biết xã hội và kỹ năng sống cần thiết
– Về ngôn từ: Không quá hoa mỹ, phù hợp với hoàn cảnh
– Về hình thể: Luôn biết chăm sóc và làm đẹp bản thân, gu ăn mặc hợp với tính cách và nơi sẽ đặt chân đến
5. Hãy tập nói một mình trước gương
Và rất nhiều vấn đề nữa phải tự mình tìm hiểu và cảm nhận

Anh không biết được lý do em ngại giao tiếp là gì, nhưng nếu nó vẫn tiếp tục duy trì và kéo dài thì sẽ là một nguy cơ không hề nhỏ, sẽ đến một lúc em không muốn giao tiếp với cả những người thân bên cạnh mình, và nó là nguy cơ bất ổn cho rất nhiều mối quan hệ. Nếu em có thể thay đổi được thì hãy thay đổi nó từ bây giờ, chắc là được đúng không? Chỉ là khó khăn một chút lúc đầu thôi em ạ! Rồi mọi chuyện sẽ trở nên tốt đấy, khi đó em sẽ thấy thật thú vị, nếu quá khó khăn cho ciệc giao tiếp em nên theo học một khóa kỹ năng giao tiếp và hãy luôn mở rộng lòng mình và sẽ thấy cuộc sống tươi đẹp biết bao khi ta có thật nhiều những người bạn và có thể chia sẻ với họ mọi điều trong cuộc sống

9 thói quen tai hại khiến bạn mãi mãi nghèo túng

9 thói quen tai hại khiến bạn mãi mãi nghèo túng

Những thói quen này sẽ khiến bạn ngày càng nghèo đi, nếu không từ bỏ, đảm bảo cuộc đời bạn sẽ ngày càng thụt lùi.

Đánh bạc

“Chẳng có cách nào làm giàu nhanh được đâu. Thành công tài chính cần phải có thời gian, đòi hỏi sự sáng tạo và nỗ lực không ngừng. Nhưng những người đánh bạc đều cho rằng đây là lối tắt để thành công”, Thomas C. Corley – tác giả cuốn “Thay đổi thói quen, thay đổi cuộc đời” cho biết.

Trong nghiên cứu của mình, ông nhận thấy 52% người nghèo cá cược thể thao ít nhất một lần mỗi tuần và 77% chơi xổ số mỗi tuần. Ngược lại, 84% người giàu không cá độ và 94% không mua vé số.

“Triệu phú tự thân không theo đuổi mô hình làm giàu nhanh nào cả. Thay vào đó, họ có thói quen theo đuổi ước mơ và mục tiêu”, ông nói.

Chỉ biết kêu ca, không biết nỗ lực

Mọi người thường hay kêu ca, phàn nàn, cuộc sống của họ quá vất vả, bản thân không bao giờ thoát ra được kiếp nợ nần, nghèo khó. Nếu như vậy thay vì những lời phàn nàn, tại sao bạn không dũng cảm tiến lên, nhận ra lý do tại sao không kiếm được tiền của bản thân, thay đổi suy nghĩ, không ngừng nỗ lực để có thể thay đổi được hoàn cảnh của bạn.

Sự tiết kiệm tối đa

Lúc nào cũng chỉ mua hàng giá rẻ hoặc dùng những đồ rẻ tiền nhất, không muốn đầu tư cho con một học vấn tốt (vì cho rằng chẳng ai hỗ trợ cho mình), buộc người làm công làm việc tối đa và trả mức lương tối thiểu. Đó chính là thói quen thứ hai của người nghèo. Thích tiết kiệm chi phí tối đa, đó không phải là dấu hiệu của người thông minh mà chỉ cho thấy bạn đang bị mất cân đối thu-chi và phải giải quyết nó một cách thiếu tự tin. Để đạt được sự giàu có, người ta sẵn sàng chi tiêu cho những việc có giá trị thực tế và trả công xứng đáng cho người lao động của mình và họ sẽ mang lợi nhuận đến cho bạn.

Đo sự thành công bằng tiền bạc

Người nghèo túng tin rằng, chỉ khi có một số tiền lớn mới đem lại được niềm vui. Họ cho là chỉ như thế họ mới có được cảm giác hạnh phúc nhờ vào trang phục đúng mốt, nhà cao cửa rộng, những chuyến du ngoạn, không bị phụ thuộc vào người thân. Nhưng thực tế cho thấy điều đó cũng không đem lại hạnh phúc hoàn toàn. Người thành công có hạnh phúc không chỉ bởi mức sống vật chất tốt mà còn vì đem lại lợi ích cho xã hội và họ có những giá trị tinh thần đầy ý nghĩa.

Lãng phí thời gian

Bạn biết không thời gian sẽ không bất công với bất kỳ ai cả, mỗi người đều có 24 giờ mỗi ngày

Nhưng người giàu và người nghèo khác nhau như thế nào trong việc sử dụng thời gian của mình? Và tại sao người giàu họ càng ngày càng trở nên giàu, người nghèo họ mãi mãi số tiền họ làm cũng chỉ đủ ăn? Có phải họ có cách quản lý tài chính cá nhân hiệu quả không?

Đúng đó các bạn ạ, những người giàu họ thường tận dụng thời gian của mình sinh ra tiền và có một phương pháp quản lý tài chính tốt còn những người nghèo họ thường tiêu tiền của mình không có mục đích, tiêu theo cảm hứng, chiều theo sở thích cá nhân của mình, vì vậy họ thường rơi vào tình trạng nợ nần chồng chất.

Uống quá nhiều đồ có cồn

Thi thoảng uống cốc bia hay chén rượu không thành vấn đề. Nhưng uống nhiều quá có thể khiến cơ hội thành công tài chính của bạn giảm sút.

“54% người nghèo trong khảo sát của tôi uống hơn 2 cốc bia, rượu mỗi ngày. 84% triệu phú tự thân tôi phỏng vấn thì uống ít hơn mức đó”, Corley cho biết.

Uống quá nhiều có thể ảnh hưởng đến trí nhớ và khả năng suy nghĩ sáng suốt. Thêm vào đó, lượng calo dư quá nhiều, và đây cũng không phải cách ăn lành mạnh.

Đi chơi với người xấu

Việc bạn qua lại với người nào có ảnh hưởng lớn hơn bạn nghĩ đấy. 86% người giàu trong khảo sát của Corley có thói quen kết giao với những người giỏi. “Họ cũng biết cách hạn chế tiếp xúc với những người xấu tính hay tiêu cực”, Corley giải thích.

Mặt khác, chỉ 4% người nghèo giao thiệp với những người có tư duy thành công. Bạn sẽ chỉ thành công được nếu vây quanh mình là những người tương tự.

Lười biếng làm việc

Lười biếng là một trong những thói quen hàng đầu dẫn đến bạn trở nên nghèo khó.

Những người giàu họ thường nỗ lực, chăm chỉ làm việc hết mình để đi đến tận cùng của thành công. Nếu bạn muốn trở lên giàu có hãy chăm chỉ làm việc hết mình bời vì chăm chỉ là điều duy nhất có thể thay đổi hoàn cảnh khó khăn, năng lực hiện tại và cuộc sống của bạn.

Dựa dẫm tài chính vào người khác

Bạn thường dựa dẫm tài chính vào gia đình, người thân, dù họ luôn sẵn lòng hỗ trợ, nhưng cứ mãi là cái hòm quyên góp, chắc chắn không phải là một cuộc sống mơ ước. Ai cũng có giới hạn và mọi người sẽ không thể thông cảm cho bạn mãi được. Nếu bạn cứ mãi như vậy, sớm muộn gì mối quan hệ giữa bạn và những người khác sẽ trở nên tồi tệ nếu bạn không chịu tự đứng trên đôi chân của mình.

Hãy cố gắng hết mình khi có thể, hãy làm mọi biện pháp để không phải rơi vào tình trạng đó. Và suy nghĩ về tiền bạc, tính xem bạn có thể giảm chi tiêu hay tăng thu nhập bằng cách nào…

Con Người Có Số Phận Không?

Con Người Có Số Phận Không?

download

Con Người thức sự có số phận không là câu hỏi mà nhiều người đặt ra,Sẽ có nhiều luồng ý kiến khác nhau về vấn đề này.có người tin ,có người không.một số người nửa tin nửa ngờ,lên tìm nhiều cách để tìm hiểu ,nào là đi bói toán,lên mạng…nhưng đáng tiếc trên mạng bây giờ đa phần các bài viết kiểu câu view,bán hàng,nói chung chung,nội dung cop nhặt chỉnh sửa,coi tử vi theo năm…nội dung thật thì chẳng ai nói,hơn nữa các thầy giỏi thì họ cũng được chân truyền ,lên họ cũng chẳng hơi đâu nói ra những bí quyết của họ,các thầy bà bói toán thì đe nẹt lừa đảo kiếm tiền…

Tóm lại nó làm cho nhiều người vào mê hoặc không biết đúng sai .cái nào lên tin cái nào không lên tin.tại sao nhiều người không quan tâm đến phong thủy cúng lễ vẫn giàu có,tại sao mình đi cúng lễ nhiều ,hay giúp đỡ người mà vẫn nghèo vv &vv..

Video Số Phận Con Người Đến Từ Đâu

Luyện Pháp Luân Công, bác sĩ tim vượt ‘cửa tử’

Báo Khoa học & Đời sống: Luyện Pháp Luân Công, bác sĩ tim vượt ‘cửa tử’

bac-si-tim-mach-luyen-plc-thumbnail-675x353
Điều kỳ diệu khi tu luyện Đại Pháp

Lợi ích từ việc tu luyện môn tập Pháp Luân Công đang ngày càng được người dân Việt Nam ghi nhận. Ngày 15/7, báo Khoa học & Đời sống đăng bài viết có tựa đề “Luyện Pháp Luân Công, bác sĩ tim vượt “cửa tử””. Bài viết kể về trải nghiệm nhiệm màu của TS.BS Lê Thị Thanh Thái, chuyên gia đầu ngành trong lĩnh vực tim mạch ở Việt Nam.

bac-si-tim-mach-luyen-plc-1

Dưới đây là toàn bộ bài viết

Là một trong những chuyên gia đầu ngành trong lĩnh vực tim mạch, TS.BS Lê Thị Thanh Thái, nguyên Trưởng khoa Tim mạch, Bệnh viện Chợ Rẫy TPHCM biết rằng sinh mạng của mình chỉ còn tính bằng ngày khi cơ thể có dấu hiệu thải ghép sau phẫu thuật thay van tim. Nhưng rồi điều kỳ diệu đã mang đến sự tái sinh. Chỉ bằng cách tu tâm – luyện thân mỗi ngày, TS.BS Lê Thị Thanh Thái đã chiến thắng bệnh tật, sống an nhiên, mặc dù đã vào tuổi thập nhất cổ lai hy.

Giữ kín bệnh hơn 60 năm

TS.BS Lê Thị Thanh Thái bị trận sốt thấp khớp năm 10 tuổi, gây biến chứng hở van 2 lá, hẹp van động mạch chủ. Bệnh lý suýt cản đường BS Thái vào Đại học Y Hà Nội vì không đủ điều kiện sức khỏe. May nhờ GS Đặng Văn Chung, lúc đó là Chủ nhiệm Bộ môn Nội của trường, cũng là bác sĩ điều trị bệnh cho TS.BS lê Thị Thanh Thái viết giấy cho phép học. Từ giây phút đó, ở tuổi 18, bà đã quyết trở thành bác sĩ tim mạch để chữa bệnh cho mọi người, chăm sóc bản thân, đồng thời chôn sâu bệnh tình của mình. Lý do mà TS.BS Lê Thị Thanh Thái giữ kín bệnh của mình, là bởi bà quan niệm: “Nói ra chỉ khiến người khác thêm lo lắng mà không giải quyết được gì”.

Rời trường, TS.BS Lê Thị Thanh Thái đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam máu lửa. Khoác ba lô trên vai chỉ vỏn vẹn 2 ngày 3 đêm sau đám cưới giản dị, TS.BS Lê Thị Thanh Thái mang theo tình yêu nước và nhiệt huyết cống hiến của tuổi trẻ làm nhiệm vụ cứu chữa cho thương binh, bỏ quên trái tim tật bệnh của chính mình. Trải qua những gian nguy của thời cuộc, khói lửa chiến tranh đã hun đúc trong người nữ bác sĩ lòng quả cảm và sự quyết tâm đương đầu với khó khăn.

Năm 1975, TS.BS Lê Thị Thanh Thái được phân công công tác về Bệnh viện Chợ Rẫy TPHCM. Công tác tại bệnh viện tuyến cuối, cộng với cái tính làm việc gì cũng chỉn chu, cầu toàn, TS.BS Lê Thị Thanh Thái làm việc miệt mài có khi đến 14-15 tiếng mỗi ngày. Khi phải đi xa gia đình, mang theo con nhỏ sang Đức làm nghiên cứu sinh, TS.BS Lê Thị Thanh Thái cũng giữ y cái tính quyết liệt ấy. Ở đất khách quê người, nhưng khi thấy các giáo sư tại Viện hàn lâm khoa học Đức lơ là việc hướng dẫn mình, TS.BS Lê Thị Thanh Thái đã gặp viện trưởng để trình bày rằng: “Các ông phải cho tôi học, học càng nhiều càng tốt. Tôi không thể bỏ gia đình, công việc ở quê nhà để qua đây cưỡi ngựa xem hoa”.

TS.BS Lê Thị Thanh Thái là người kín tiếng, chẳng khi nào thấy bà than mệt, than khổ nên không ai biết bệnh tình của bà. Hết làm việc tại bệnh viện, TS.BS Lê Thị Thanh Thái lại tham gia các đợt khám bệnh từ thiện.

Chuyên gia tim lên bàn mổ vì bệnh tim

TS.BS Lê Thị Thanh Thái dù đã nghỉ hưu nhiều năm, vẫn bon bon chiếc xe cub 50 đi khám bệnh. Năm 2014, sau 3 hôm dầm mưa đi khám bệnh về, TS.BS Lê Thị Thanh Thái sốt đùng đùng, phải nhập viện. Đến lúc này, các đồng nghiệp, học trò tại Bệnh viện Chợ Rẫy và gia đình mới ngỡ ngàng khi biết tình trạng bệnh của bà: Suy tim nặng độ 4, hở van 2 lá, hẹp động mạch chủ… Nhiều học trò rơi nước mắt hỏi: “Cô có biết là bệnh cô nặng lắm không?”. TS.BS Lê Thị Thanh Thái chỉ điềm tĩnh trả lời: “Cô biết”. Nhìn những kết quả xét nghiệm, và những cơn suy tim nặng xuất hiện thường xuyên hơn, TS.BS Lê Thị Thanh Thái biết rằng mình không tránh khỏi ca phẫu thuật tim định mệnh. Lần này, là bệnh nhân trên bàn mổ, bà chỉ còn biết phó mặc cho số phận.

Tỉnh dậy với vết mổ, chỉ kim loại chằng chịt nhiều lớp trong lồng ngực và 2 van tim mới, TS.BS Lê Thị Thanh Thái yếu ớt trở về trong vòng tay thương yêu của gia đình. Về nhà để chịu thêm cú sốc lớn nữa, người chồng mà bà rất mực yêu thương sau nhiều năm chống chọi với bệnh tật, đã ra đi vĩnh viễn. TS.BS Lê Thị Thanh Thái tâm sự: “Buồn lắm, thấy bơ vơ và hụt hẫng khi ông ấy đột ngột ra đi. Ông ấy là người tiền thì không, tính tình khô khan, nhưng tôi với ông ấy có cái đậm đà. Vì yêu thương mà gắn bó”. Giờ đây căn nhà vắng tiếng ông, trong TS.BS Lê Thị Thanh Thái chỉ còn lại nỗi trống vắng.

bac-si-tim-mach-luyen-plc-2

“Tái sinh” nhờ tu tâm tính, luyện động tác

Tình trạng bệnh của TS.BS Lê Thị Thanh Thái sau phẫu thuật diễn tiến xấu. Bà sốt liên tục 3 tháng trời do cơ thể phản ứng lại van tim được cấy ghép. Hằng ngày bà phải uống cả vốc thuốc với đủ các loại. Những mối khâu bằng chỉ kim loại cũng gây dị ứng ở lồng ngực khiến vùng ngực bà căng tức, vết sẹo lồi lớn. Cái chết đang đến rất gần. Từ chỗ là một phụ nữ nhanh nhẹn, mạnh mẽ, khí chất tươi tắn, dáng vẻ vừa đài các kiêu sa của một tiểu thư gốc Huế chính hiệu, vừa mạnh mẽ, của một nhà khoa học làm lãnh đạo, TS.BS Lê Thị Thanh Thái trở thành một người yếu ớt, chậm chạp, đi phải có người dìu

Nghe tin TS.BS Lê Thị Thanh Thái ốm nặng, một người bạn học cũ tới thăm và thuyết phục bà luyện tập Pháp Luân Công. Nhờ luyện công, học Pháp mà người bạn này đã ngủ ngon, hết hẳn bệnh căng thẳng thần kinh gây mất ngủ kinh niên, cũng hết luôn cả bệnh thấp khớp từng khiến bà suốt 20 năm nay không thể ngồi xổm hay chùng chân. TS.BS Lê Thị Thanh Thái nhìn những tài liệu, sách bạn đưa thì giật mình tự nhủ: “Sau 12 năm, cái duyên với Pháp Luân Công lại một lần nữa quay lại với mình?”. Và lần này, TS.BS Lê Thị Thanh Thái không để lỡ duyên nữa.

Kể về 2 lần “lỡ duyên với Pháp”, TS.BS Lê Thị Thanh Thái chia sẻ: “Biết đến Pháp Luân Công năm 2002, từ người bạn đồng nghiệp, vốn khốn khổ vì bệnh lý xuất huyết, viêm xoang và viêm khớp, nhờ kiên trì luyện tập mỗi ngày và tu tâm theo Chân – Thiện – Nhẫn mà khỏi bệnh”. Vốn dĩ là một người có tư duy khoa học thực nghiệm sâu sắc, TS.BS Lê Thị Thanh Thái chưa mấy tin tưởng. 6 tháng sau, người bạn đồng nghiệp hồ hởi hỏi chuyện tu tập theo Pháp đến đâu rồi thì TS.BS Thái trả lời: “Tôi bận quá. Chưa tu tập gì”. Đồng nghiệp giận lần thứ nhất. Lại nửa năm sau, bạn lại giận lần thứ hai vì TS.BS Lê Thị Thanh Thái thành thật: “Vẫn chưa. Mà giờ cũng không biết lúc dọn nhà đã để sách ở đâu rồi?”.

Sau 12 năm “lỡ duyên”, chính vào giai đoạn nhận ra rằng những tiến bộ của khoa học vẫn chưa thể giúp mình vượt cửa tử, TS.BS Lê Thị Thanh Thái lại một lần nữa cầm trên tay quyển Chuyển Pháp Luân. Quyết là học, là tập cho chỉn chu, TS.BS Lê Thị Thanh Thái đã tập một mạch liên tục 4 bài tập động công và một bài tĩnh công ngồi thiền. Các bài tập này nhằm đả thông các nguồn năng lượng bên trong cơ thể, hấp thu năng lượng vũ trụ để điều chỉnh, lưu thông khí quyết, giúp cơ thể khỏe mạnh lên

TS.BS Lê Thị Thanh Thái chia sẻ: “70% bệnh của con người từ tâm mà sinh ra, 30% là bệnh thực thể. Pháp Luân Công hướng người ta tu tâm cho tốt, luyện tập để tăng sức khỏe. Tâm thân đều tốt thì bệnh phải lui. Như bản thân tôi, 10 tháng gần đây không còn phải uống một viên thuốc nào nữa. Như vậy, sao chúng ta lại không tu tâm tính, luyện động tác để dần tháo bỏ những ràng buộc, chấp trước, sống nhẹ nhàng và khỏe mạnh?”.

bac-si-tim-mach-luyen-plc-3Giờ đây, TS.BS Lê Thị Thanh Thái đã khỏe khoắn, nhanh nhẹn và có thể đi thang bộ dễ dàng lên 3, 4 tầng lầu. Đặc biệt, tính tình TS.BS Lê Thị Thanh Thái ôn hòa hơn, không còn để tâm vào những điều rối rắm không cần thiết của cuộc sống. Bà cũng “quăng” hẳn cái ý nghĩ mình mang đầy bệnh tật đi. Với TS.BS Lê Thị Thanh Thái, việc mình vượt cửa tử là sự nhiệm màu. Bằng sự tu tập mỗi ngày, tự nhiên đã an bài một kết quả mà khoa học chưa thể giải thích được hết sự huyền diệu đó. Ở tuổi 74, TS.BS Lê Thị Thanh Thái vẫn tham gia khám bệnh tại khoa Khám bệnh, Bệnh viện An Sinh TPHCM. TS.BS Lê Thị Thanh Thái tu tập Pháp Luân Công từ đầu năm 2015, chỉ sau 2 tháng đã không còn phải uống bất kể loại thuốc nào nữa.

Theo Tinhhoa

Vieo Chia Sẻ

XEM THÊM

Nhiều Bệnh Nan Y Đã Khỏi Nhờ Tu Luyện Pháp Luân Đại Pháp

Cựu Chiến Binh Việt Nam Khỏi Bệnh Thần Kỳ Khi Tập Pháp Luân Công

Tôi đã vượt qua căn bệnh ung thư vú như thế nào

Từng bị Τrầm сảm, Τự kỷ – tôі đã сó сuộс đờі mớі khі tu luyện Сhân – Thіện – Nhẫn.

Mẹ tôi đã thoát khỏi máy Chạy Thận nhờ tu luyện Đại Pháp

 

 

Tìm hiểu Thêm Về Pháp Luân Công

vn.minghui.org

Hướng Dẫn Học Pháp Luân Đại Pháp

http://vi.falundafa.org/howtolearn.html

Địa Điểm Tập Pháp Luân Công Tại Việt Nam

http://khaimo.com/tong-hop-cac-diem-luyen-phap-luan-dai-phap-mien-phi-tai-viet-nam/

Chia Sẻ Kinh Nghiệm  0972 624 183

 

Nhiều Bệnh Nan Y Đã Khỏi Nhờ Tu Luyện Pháp Luân Đại Pháp

Bài chia sẻ của cô Nguyễn Thị Bính, viên chức công tác tại Bộ Tài Nguyên & Môi Trường đã nghỉ hưu, hiện đang ở tại nhà số 6 đường 6, KP 4, phường Bình An, Quận 2, Tp.HCM. ĐT: 083 7404171 – 0902 908085

Từ năm 1978 tôi vào Nam học và làm việc từ 1981. Trải qua bao khó khăn vất vả nhọc nhằn. Năm 2010 cuộc sống gia đình vừa tạm ổn thì lại là lúc tôi lại mang trên mình bao nhiêu thứ bệnh tật: Cao huyết áp giai đoạn 3, giãn tĩnh mạch sâu, thoái hóa đốt sống L5, thoái hóa hai khớp gối, rối loạn tiền đình, Ung thư cổ tử cung giai đoạn đầu (điều trị ở bệnh viện Từ Dũ). Riêng năm 2010 tôi phải nhập viện tới 6 lần vì tai biến mạch máu não, cù bán cầu não trái. Vào tháng 3, 2011, Hội Đồng Y Khoa Thành Phố kết luận tôi mất 75% sức khỏe và tôi đã nghỉ hưu vào ngày 01/07/2011.

Tháng 6/2011, tình cờ tôi thấy một vài người tập những động tác nhẹ nhàng trên nền nhạc êm dịu ở công viên bờ sông Sài Gòn. Tôi đến xem thì một người đưa cho tôi quyển “Sức Khỏe Là Vàng” và quyển sách “Chuyển Pháp Luân”. Tôi liền về nhà đọc hết. Đó là quyển sách dạy về làm người tốt. Rồi mỗi ngày tôi đều tập 2 lần vào buổi sáng và tối, còn thời gian rảnh thì đọc Chuyển Pháp Luân (mỗi ngày 1 đến 2 bài giảng).

Rồi như một phép mầu những bệnh tật của tôi dần biến mất. Trước đây tôi uống thuốc mà huyết áp vẫn tăng lên. Bây giờ thì không uống thuốc cũng không sao. Đến tháng thứ hai từ khi bắt đầu tu luyện, tôi đã bỏ hẳn không dùng thuốc. Ngay cả Dầu gió tôi cũng không dùng.

Sau 10 tháng tu luyện thì tất cả bệnh tật của tôi đã biến mất. Gia đình, cơ quan, anh em họ hàng, cả anh họ tôi (làm An Ninh ở Tp. Đà Lạt) mà trước đây vẫn hay gửi cho tôi thuốc Nam cũng ngạc nhiên về sự thay đổi nhanh chóng này. Không chỉ hết bệnh, tâm tính tôi cũng thay đổi hẳn, nhẹ nhàng không cáu gắt, nóng nảy như xưa, biết quan tâm đến mọi người. Cuộc sống gia đình vui vẻ đầm ấm.

Tôi không thể diễn tả bằng lời lòng biết ơn của tôi đến Sư Phụ Lý Hồng Chí, người đã cho tôi một cuộc sống khỏe mạnh và hạnh phúc sau bao ngày tưởng như không qua nổi. Tôi nguyện sẽ giúp đỡ mọi người trên đất nước Việt Nam biết đến sự kỳ diệu của Pháp Luân Công để được hưởng những phúc lành như tôi. Xin cảm ơn Sư Phụ Lý và Pháp Luân Công đã cho tôi một cuộc đời mới.

pksk-co-binh

Cựu Chiến Binh Việt Nam Khỏi Bệnh Thần Kỳ Khi Tập Pháp Luân Công

MỘT CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM HƠN 70 TUỔI ĐÃ CHIA SẺ PHƯƠNG PHÁP TRỊ BỆNH THẦN KỲ KHI TẬP PHÁP LUÂN CÔNG HẾT LIỆT NỬA NGƯỜI, KHỎI U XƠ TIỀN LIỆT TUYẾN VÀ RẤT NHIỀU CHỨNG BỆNH NẶNG KHÁC.

Tôi sinh năm 1935, xuất thân trong một gia đình gia giáo phong kiến. Tôi theo Cách Mạng và vào Đảng từ năm 14 tuổi.

Trong chiến tranh kháng chiến chống Pháp tôi đã tham gia Thanh Niên xung phong tại chiến dịch Điện Biên Phủ. Thời kháng chiến, chúng tôi trải qua rất nhiều gian khổ và bệnh tật, trong khi thuốc men, lương thực vô cùng thiếu thốn.

Rất nhiều người bị sốt rét ác tính khi đi qua rừng rậm và chỉ được điều trị bằng thuốc Ký Ninh. Căn bệnh ác tính này khiến nạn nhân có làn da nhuốm màu xám xịt và vàng vọt. Họ liên tục cảm thấy lạnh run người theo từng cơn, còn bên trong cơ thể như phù thũng, bệ rạc, vô cùng mệt mỏi. Người mắc sốt rét nặng sẽ chịu hậu quả là mất hết trí nhớ và sinh lực, lại thêm điều kiện ăn uống khó khăn, khiến cho sức khỏe của những người như chúng tôi thêm phần sa sút.

Năm 1953 tôi chuyển sang ngạch Bộ đội, làm kế toán và văn thư quân đội.

Tuy nhiên lúc dần cao tuổi, tôi bắt đầu bị những di chứng của căn bệnh sốt rét ác tính từng mắc phải hành hạ, vô cùng khổ sở.

Tôi bị biến chứng ở gan, lá lách, đường ruột, thận, mật ..v..v có thể nói phần lớn sức khỏe của tôi đã quá tàn tạ. Càng cao tuổi cơ thể càng rệu rã và các chứng bệnh này càng khiến tôi đau đớn, khó chịu trong sinh hoạt hàng ngày.

Các bộ phận trên cơ thể tôi tiếp tục thoái hóa nặng thêm và dẫn đến những chứng bệnh quen thuộc của người cao tuổi như U xơ tuyến tiền liệt. Chưa hết, tôi về sau còn bị tai biến mạch máu não gây liệt nửa người, vì thế mà cơ bắp cứ dần dần teo đi.

Tôi được các con đưa đến Bệnh Viện Thánh Tâm điều trị cả Đông và Tây Y, cách nào cũng từng thử qua, bệnh có thuyên giảm nhưng phải sử dụng thuốc thường xuyên, ngày không uống thì huyết áp lên và có chiều hướng đột quỵ. Chưa nói vô cùng tốn kém.

Không có thuốc tôi sẽ không thể chịu được những cơn đau hành hạ, nhưng uống thuốc vào lại gây tác dụng phụ khác như dạ dày, đại tràng, choáng váng, nôn nao. May mắn thay con gái tôi là người tín ngưỡng Phật Pháp và cháu tu luyện Pháp Luân Công. Thấy cha chịu muôn vàn khổ sở trên thân thể, lúc nào cũng ôm một túi thuốc to bên mình, cuộc sống buồn chán, cháu đã khuyên tôi thử tập theo Pháp Luân Công. Tuy nhiên do suy nghĩ trong tiềm thức của một cán bộ Đảng lâu năm, tôi không nghe theo lời khuyên của con gái.

Nhưng rồi đến lúc bệnh quá nặng và cơ thể tôi như hết chịu nổi, trong một lần tưởng chừng như hết con đường sống tiếp, tôi đã cầm cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” mà con gái đưa cho từ trước đó.

Lần đầu tiên cầm cuốn sách tôi đã cảm nhận được những điều rất khác lạ. Đọc những lời viết thật giản dị, chân phương trong đó, tôi dần ngộ ra nhiều nguyên lý uyên thâm và những thiên cơ mà trước đây tôi hằng thắc mắc và tìm kiếm.

Một điều kỳ diệu nữa là ngay sau khi đọc xong cuốn sách có một lần, cơ thể tôi đã có những chuyển biến lạ như nôn mửa nhiều lần và đi tiểu liên tục. Tuy nhiên tôi không hề thấy mệt mỏi mà lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng, sảng khoái so với trước.

Điều đó khiến tôi phấn chấn lên nhiều và tiếp tục đọc cuốn sách Chuyển Pháp Luân cùng một số sách khác mà con gái tôi đưa, gọi là Kinh văn, do Sư phụ Lý Hồng Chí viết ra.
Một học viên Pháp Luân Công đang ngồi thiền bài Công Pháp số 5. (Epoch Times)

Sau đó tôi nhờ con hướng dẫn tập những động tác mà cháu nói trước đó với một niềm tin mạnh mẽ chưa bao giờ thấy. Dù liệt nửa người nhưng tôi đã cố gắng hết sức để tập bài Công Pháp số 1. Ban đầu mọi việc không hề dễ dàng gì với thể chất của tôi. Tuy nhiên dần dần với sự kiên trì và niềm tin mạnh mẽ ấy, thật kỳ diệu là cánh tay và chân tôi dần dần cử động linh hoạt, nhẹ nhàng hơn.

Sau khoảng 1 tháng tập luyện tôi bất ngờ đi tiểu rất nhiều. Trong nước tiểu pha lẫn máu tươi và cả máu cục đông như huyết. Cứ thế liên tiếp trong 6 ngày tình trạng đó mới dứt hẳn.

Điều này vượt quá sức tưởng tượng của tôi, ban đầu khi nghe con gái nói về “thanh lọc cơ thể để khỏi bệnh nếu tập Pháp Luân Công”, tôi không bao giờ tin và còn cười khẩy cho rằng đó là điều huyễn hoặc.

Tuy nhiên khi bản thân chứng kiến những thay đổi kỳ diệu trên cơ thể, tôi hiểu rằng con gái nói đúng, những gì viết trong sách là sự thật và tôi đã được Sư Phụ Lý thanh lọc cơ thể cho mình. Tập Pháp Luân Công giúp trị hết bệnh của tôi.

Giờ đây, tôi hàng ngày tập luyện và cố gắng thực hành tâm tính theo Chân-Thiện-Nhẫn là những nguyên lý cơ bản giúp người ta tu luyện tốt và tích đức cho bản thân. Tôi đã hoàn toàn không còn cần đến thuốc nữa, và quả thật thuốc thang không hề giúp ích gì để chữa khỏi bệnh của tôi.

Cơ thể tôi dần dần khỏe lại, đi đứng bình thường và trí óc ngày càng minh mẫn hơn. Biết đến và được tập Pháp Luân Công là điều may mắn nhất trong cuộc đời này của tôi. Tôi không chỉ hết bệnh mà đã trở thành con người tốt hơn, sống chan hòa với gia đình và mọi người khác.

Tôi viết bài chia sẻ này với mong muốn rất nhiều người khác đang chịu những cơn đau và chứng bệnh kinh niên, thậm chí là bạo bệnh hành hạ, có được diễm phúc như tôi. Tất cả những gì tôi chia sẻ đều là sự thật. Những ai hoài nghi về lời tôi chia sẻ, có thể liên lạc với tôi qua số điện thoại trên để kiểm chứng.

Tôi cũng muốn chia sẻ rằng tín ngưỡng là điều thực sự cần thiết cho mỗi con người, sự hiện diện của Phật pháp thần thông là hoàn toàn có thực. Nếu ai không tin vào điều này, thật đáng tiếc. Còn tôi đã rất may mắn khi dẹp bỏ được thành kiến cố hữu từng bị gieo rắc trong tâm trí bao lâu để có thể sống khỏe mạnh và hữu ích hơn.

Bài viết lấy từ chia sẻ của một học viên Pháp Luân Công đã 80 tuổi, từng bị liệt nửa người và mắc nhiều bạo bệnh do di chứng từ chiến tranh. Tuy nhiên hiện giờ ông rất khỏe mạnh và không cần đến dịch vụ y tế nhờ tập luyện theo Pháp Luân Công. Mọi thắc mắc xin liên hệ ông Nguyễn Văn Đào là cán bộ đã nghỉ hưu. Ông Đào hiện ngụ tại số 34, đường 3(4), ấp 4, An Viễn-Trảng Bom, thành phố Đồng Nai.  Số điện thoại liên lạc: 0979.511.513

Tôi đã vượt qua căn bệnh ung thư vú như thế nào

Mặc dù tôi chưa từng từ bỏ tu luyện Đại Pháp, nhưng thiếu sót về nhận thức Pháp lý của tôi đã dẫn đến khảo nghiệm nghiệp bệnh nghiêm trọng. Tháng 5 năm 2005, tôi được chẩn đoán bị ung thư vú và các bác sĩ dự đoán rằng tôi có thể không sống được quá ba năm.

Tôi dần dần ngộ ra sau khi phẫu thuật cắt bỏ bên ngực bị u xơ. Tôi hiểu rằng mình phải hành xử như một người tu luyện chân chính để vượt qua khảo nghiệm này. Tôi vứt bỏ tất cả các loại thuốc và hóa trị, và tôi đã hồi phục chỉ sau vài tháng.

Đã 11 năm trôi qua, bây giờ tôi vô cùng khỏe mạnh.

Kiên định tuân theo Pháp Luân Đại Pháp

Lần đầu tiên tôi xuất hiện các triệu chứng của bệnh ung thư vú là vào tháng 5 năm 2005. Bởi vì tôi không hoàn toàn nhận thức được Pháp Luân Đại Pháp là gì, nên tôi đã nghĩ nếu tôi phát chính niệm, bệnh tật sẽ khỏi. Tất nhiên, điều đó không có tác dụng.

Tôi nhập viện và làm phẫu thuật. Sau đó tôi vô cùng hối hận về việc đó, nhưng tôi không biết là tại sao. Chồng tôi nghĩ tôi bị bệnh ung thư là do tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và hỏi tôi rằng: “Bà sẽ tiếp tục tu luyện phải không?”

Tôi nói với ông ấy: “Phải, tôi sẽ tiếp tục tu luyện.”

Ông ấy tức giận. Sau khi ra viện về nhà, ông ấy ép tôi phải lựa chọn giữa Pháp Luân Đại Pháp và gia đình.

Tôi nói: “Điều ấy không cần thiết. Tôi chọn cả hai.”

Ông ấy tiếp tục phản đối.

“Nếu ông ép buộc tôi, tôi sẽ chọn Pháp Luân Đại Pháp.”

Ông ấy tức giận và nói với con trai: “Con à, hãy nghe những gì mẹ con vừa nói. Bà ấy coi Pháp Luân Đại Pháp còn quan trọng hơn chúng ta.”

“Câu hỏi của ông không có ý nghĩa gì cả. Tôi chắc chắn coi trọng cả hai.”

Ông ấy không bao giờ nói về vấn đề này lần nào nữa.

Đối đãi với bản thân như một người tu luyện chân chính

Trước khi tôi xuất viện, bác sĩ bảo tôi không được mang vác vật nặng, để cơ thể tôi hồi phục nhanh hơn. Lúc đó, mẹ tôi đang chăm sóc tôi, mặc dù bà đã gần 70 tuổi.

Chúng tôi sống trong một căn hộ nhỏ, máy giặt đặt trong nhà bếp. Bởi vì đường ống máy giặt không đủ dài, nên chúng tôi phải dùng một cái xô để đựng nước xả từ máy giặt, rồi đổ vào nhà vệ sinh.

Tôi không thể chịu được khi chứng kiến mẹ tôi làm việc nặng nhọc ấy, nên đã nghĩ tôi phải làm việc đó thay mẹ. Cùng lúc đó, tôi nhớ lại lời bác sĩ nói. Tôi đấu tranh tư tưởng và sau đó quyết định: “Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp. Tôi không giống như người thường – tôi phải hành xử như một người chân tu.”

Vì vậy, tôi đã xách xô nước nặng đó. Tôi nhắc nhở bản thân cần chiểu theo Đại Pháp và mọi thứ sẽ tốt đẹp. Tôi tiếp tục hồi phục rất nhanh.

Tôi tiếp tục hóa trị. Tuy nhiên, tôi nhanh chóng nhận ra rằng Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi. Sao tôi lại có thể để những thứ hóa chất kia làm ô nhiễm cơ thể mình được?

Điều này khiến gia đình tôi khó hiểu. Sau lần hóa trị đầu tiên, nhiều tế bào máu trắng trong cơ thể tôi bị tiêu diệt, hệ thống miễn dịch của tôi yếu dần và tóc tôi bị rụng.

Tôi quyết định ngừng hóa trị. Bác sĩ nói rằng tôi không trân quý tính mệnh mình. Chồng và em rể thúc giục tôi phải thực hiện thêm hai lần hóa trị nữa theo lời bác sĩ.

Tôi vô cùng kiên quyết: “Tôi sẽ không làm [hóa trị] nữa. Tôi sẽ làm một người chân tu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.”

Học cách hướng nội

Một ngày, tôi đi mua rau. Tôi cảm thấy mệt và thậm chí không thể nhấc nửa cân rau. Tôi biết rằng mình đã làm gì đó không đúng và hướng nội.

Tôi thành tâm nói với Sư phụ: “Con đã làm việc không đúng. Hôm nay trong lúc nói chuyện với một học viên lớn tuổi hơn, con đã không nói chuyện lịch sự. Con đã sai.”

Ngay lập tức, tôi cảm thấy khá hơn nhiều. Đây là một trải nghiệm thật tuyệt vời: “Hướng nội đúng là pháp bảo!”

Đó là lần đầu tiên tôi thực sự học được rằng hướng nội là gì và hướng nội như thế nào. Đó cũng là lần đầu tiên tôi thực sự nhận ra rằng tu luyện là gì như lời Sư phụ giảng:

“Tu luyện là nghiêm túc.” ( Minh thịTinh tấn yếu chỉ)

Sau ca phẫu thuật lần thứ nhất vào tháng 5 năm 2005, bác sĩ nói mỗi ngày tôi phải duỗi thẳng cánh tay dựa vào tường, bởi vì một bên ngực của tôi cùng với phần cơ dưới nách đã hoàn toàn bị cắt bỏ. Chỉ còn lại da và xương. Tôi phải sử dụng một chiếc khăn để bịt phần da lại cho tới khi nó lành.

Sau khi vết thương lành lại, tôi không thể nhấc cánh tay lên được. Hàng ngày tôi đều phải duỗi thẳng cánh tay. Điều ấy khiến tôi rất đau đớn và gần như không thể luyện công được.

Tôi tự nhủ rằng dù có vấn đề gì đi nữa, tôi vẫn phải luyện công. Khi tôi luyện bài công pháp số hai yêu cầu đưa hai tay qua đầu, tôi phải dùng một cánh tay để giữ cánh tay còn lại. Ba ngày sau, tôi có thể tập bài công pháp số hai mà không xảy ra vấn đề gì. Tôi vô cùng ngạc nhiên và sửng sốt. Tôi biết rằng tất cả những điều Sư phụ nói là chuẩn xác và tôi nên tu luyện tinh tấn hơn.

Tôi cũng nhận ra lý do tại sao tôi mắc bệnh ung thư vú – tôi đã không trân quý Đại Pháp và chân tu.

Đức tin kiên định vào Pháp Luân Đại Pháp

Tháng 10 năm 2005, trong lần kiểm tra sức khỏe hàng năm của tôi, bác sĩ đã nói: “Bên ngực còn lại của chị cũng bị ung thư, và phải loại bỏ càng sớm càng tốt.”

Năm tháng trước đó, tôi bắt đầu nhận thức tốt hơn về Pháp Luân Đại Pháp. “Lần này tôi sẽ không lặp lại sai lầm như lần trước nữa. Tôi là một người chân tu. Tôi không thể bị những triệu chứng đó đánh lừa.” Và trên thực tế, không có chuyện gì xảy ra.

Một khoảng thời gian sau, một khối u lớn xuất hiện trên cổ của tôi. Tôi biết đó chính là an bài của cựu thế lực, và tôi nên hoàn toàn phủ nhận nó.

Em dâu tôi nhận ra nó. Em nói: “Có một khối u lớn ở trên cổ của chị!”

Tôi chỉ đáp: “Đừng lo lắng. Không có vấn đề gì đâu.”

Một thời gian sau tôi tới bệnh viện để gặp một người thân và tình cờ gặp lại em dâu tôi. Cô ấy ngạc nhiên nhìn tôi: “Khối u đâu rồi? Em thấy là nó đã biến mất và chị không dùng bất kỳ loại thuốc nào. Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Tất nhiên chị đã không dùng loại thuốc nào. Tất cả những gì chị đã làm là học Pháp và luyện công.”

Cô ấy vô cùng sửng sốt.

Nhìn lại những ngày tháng đó, tôi nhận thấy thật không dễ dàng chút nào. Tôi đã từng tuyệt vọng và đôi khi còn chịu áp lực rất lớn. Bất cứ khi nào tôi nhìn hay chạm vào khối u ấy, tôi lại tự khích lệ mình rằng: “Đừng lo lắng, mình đang tiêu nghiệp. Mình là một học viên Pháp Luân Đại Pháp.”

Một ngày khi đang tắm, tôi nhìn khối u và cảm thấy tôi không thể chịu đựng thêm nữa, nhưng tôi tự nhủ: “Mình là một học viên Đại Pháp. Hãy kiên trì, đừng từ bỏ. Cuối cùng mình sẽ vượt qua thử thách này.”

Đã 11 năm trôi qua kể từ khi bác sĩ nói rằng tôi không thể sống qua ba năm vào năm 2005. Bây giờ tôi vô cùng khỏe mạnh và tất cả bệnh tật đều khỏi. Mỗi ngày tôi học Pháp cùng các đồng tu và giảng chân tướng về Pháp Luân Công cho mọi người.